Mưa
Chiều Sài Gòn mưa rơi
Ngồi nơi đây con
nhớ
Nhớ buổi chiều
xưa ấy
Bố đội chiếc nón
tơi
Đón con chiều mưa
rơi
Trên chiếc xe thống
nhất
Chiếc áo mưa chất
ngất
Cắt từ bì cám heo
Buộc thắt ngay
cái eo
Che mưa con khỏi
ướt.
Mưa cuộn tròn
trong gió
Gió giận giữa trở
mình
Bất thình lình
mưa tan
Khí trời thơm gió
mát
Rồi ngay trong chốc
lát
Bố lại hát lại hò
Rồi không quên dặn
dò
Vịn chặt yên con
nhé!
Con nhẹ nhàng thỏ
thẻ
Con bố có nặng
đâu?
Bố nói thêm một câu
Ngồi yên cho bố lái
Thế mà con luống cuối
Sợ mưa ướt, bẩn
giày
Rồi lại có những
ngày
Ngồi chơi dơ, nghịch
bẩn
Giờ đây ngồi thơ
thẩn
Nhớ bố, nhớ ngày
xưa
Nhớ những ngày có
mưa
Được bố “siêu
nhân” đón!

Không có nhận xét nào: